Polaroid
WelCoMe To My Site
Vì blog mới thành lâp nên luơng truyệm mình post còn ít mong mọi người ủng hộ.tks all

Anh sẽ tim ra password của em

Anh sẽ tìm ra
PASSWORD của
em
Một buổi chiều rảnh rỗi, cô
và Ngọc lang thang trên
mạng. Lướt qua
Vietsingle, cả hai dừng lại,
"click" vào. Mục tìm bạn
bốn phương hiện ra với
danh sách dài lê thê của
những kẻ chưa được
thần Cupid "đoái hoài"
đến. Cộng thêm hai cái
"nickname" Emonly và
Aianh, hai người gõ phần
lý lịch bản thân vào. Cô tự
nhận xét về mình: bướng
bỉnh, ngườiđàn ông lý
tưởng phải có tính cách
mạnh mẽ, nhưng
biết...chiều phụ nữ. Ngọc
liếc nhìn cô, nhún vai:
"Mày sẽ ế trên mạng.
Thời nay làm gì còn đàn
ông như vậy. Nghe cứ
như...Quân vương và
thiếp". Cô ế thật. Gần 3
tháng, trong khi
nickname Aianh của Ngọc
luôn có người viếng thăm
thì Emonly của cô chẳng
ai quan tâm. "Đổi
nickname và mẫu đàn
ông tìm kiếm đi", Ngọc
bảo. Cô lắc đầu. Nếu dễ
dàng bỏ cuộc thì cô đâu
phải là cô gái bướng bỉnh.
Nếu không có ai làm quen
cô sẽ chủ động. Cô sẽ
đóng vai "cọc tìm trâu".
Mở Vietsingle, cô click
vào nickname Yeubien. Lá
thư đầu tiên làm quen
được hồi âm ngay sau
đó. Anh tên thật là Phan,
làm kế toán cho một
công ty nước ngoài. "Biển
không có bạn, chỉ có
những con song bạc đầu<br /> ngày đêm vỗ vào gây nên<br /> nhiều vết thương sâu<br /> thẳm. Tại sao anh lại yêu<br /> biển?", cô hỏi trong một<br /> lần chat. "Vì vậy nên biển<br /> rất cô đơn. Anh cũng là<br /> một kẻ cô đơn. Mỗi lần<br /> đứng trước biển, anh<br /> như tìm thấy chính<br /> mình", anh trả lời.<br /> "Emonly nghĩa là gì? Em<br /> chỉ có một mình hay chỉ<br /> được yêu duy nhất mình<br /> em", đến lượt anh thắc<br /> mắc về nickname của cô.<br /> "Anh muốn hiểu sao cũng<br /> được", cô lấp lửng. Ngọc<br /> sốt ruột: "Hạ xuống đất<br /> đi, đừng bay trên mây<br /> nữa. Hỏi nhà cửa, gia thế<br /> xem hắn giàu hay nghèo".<br /> "Nhỏ này đúng là...thực<br /> dụng. Giàu nghèo có liên<br /> quan gì đến tình bạn (biết<br /> đâu sau này là tình yêu)<br /> chứ", cô tự nhủ. Cô đặt<br /> tên cho tình bạn trên<br /> mạng là "tình online" để<br /> phân biệt với những<br /> người bạn...dưới đất. Anh<br /> và cô "cập nhật" mail mỗi<br /> ngày. Mạng cơ quan,<br /> không dùng...cũng phí.<br /> Theo thời gian, nội dung<br /> thông tin càng lúc càng<br /> mở rông. Từ những<br /> chuyện lớn lao như gia<br /> đình có mấy người, làm<br /> viễc ở đâu...đến giờ giấc<br /> đi lại, gặp gỡ những ai, cô<br /> và anh đều "tải" hết lên<br /> mạng. Nhưng cô vẫn giữ<br /> bí mật về tên thật và nơi<br /> ở cho riêng mình.<br /> Rồi cũng đến ngày anh và<br /> cô hẹn gặp nhau. Thời<br /> buổi tình cảm online, lần<br /> hẹn hò đầu tiên không<br /> còn là những lời dặn dò<br /> ngớ ngẩn, đại loại cô mặc<br /> áo màu gì, anh cầm hoa<br /> hồng ngồi ở đâu...như "<br /> các cụ" ngày xưa. Mỗi<br /> người đều có điện thoại<br /> di động, ai đến trước, tự<br /> tìm chỗ ngồi và "alô" cho<br /> người kia. Địa điểm là<br /> quán cà-phê lãng mạn,<br /> sang trọng, vừa đủ cho<br /> những người "không-<br /> phải-tình-nhân", nhưng<br /> cần chốn riêng tư. Cô nhìn<br /> người đàn ông trước<br /> mặt, không phải là con<br /> người cô đơn thường<br /> tìm đến biển những khi<br /> buồn như cô từng hình<br /> dung. Anh ngoài đời tự<br /> tin và mạnh mẽ, biểu hiện<br /> của mẫu người rất thành<br /> đạt trong cuộc sống. Cô<br /> cúi xuống khuấy nhẹ ly<br /> nước để che giấu cảm<br /> giác thật vọng. Cuộc sống<br /> không thiếu những người<br /> đàn ông thành đạt,<br /> nhưng chỉ một người có<br /> cái nickname Yeubien. Cô<br /> đã quên không nói với<br /> anh rằng biển tuy cô đơn,<br /> nhưng chứa nhiều bí ẩn<br /> trong lòng đại dương sâu<br /> thẳm. Cô đã chọn anh,<br /> giữa hàng ngàn nickname<br /> mỹ miều khác, chỉ vì anh<br /> yêu biển. Cô tin rằng<br /> người yêu biển không bao<br /> giờ la người xấu vì bản
chất của biển cả luôn bao
dung. "Em thất vọng về
anh lắm phải không?",
anh hỏi. "Sao anh nghĩ
vậy?". "Nhìn nét mặt của
em, anh đoán. Em không
biết nói dối đâu, cô bé
bướng bỉnh", anh pha trò.
Trong cô, cảm xúc buồn
vui lẫn lộn. Mẫu đàn ông
tìm kiếm đang hiện diện
trước mặt, một người có
tính cách mạnh mẽ
nhưng cũng thật tinh tế.
Tuy nhiên, sao cô lại có
cảm giác xa vời. Anh quá
tự tin, bản lĩnh. Còn cô
chỉ là cô gái một cô gái
bình thường, một hạt
cát trong sa mạc. Thà
anh cứ là người đàn ông
có cái nickname Yeubien
mà cô từng quen. Đứa bé
cầm lẵng hoa hồng đến
bàn hai người. Cô lắc đầu
khi thấy anh rút ví ra: "Em
không thích hoa hồng".
"Tại sao?". "Thích và
không thích đều thuộc về
cảm tính, không lý giải
được". Anh nhìn cô thú vị:
"Yêu và thích có giống
nhau không?". "Khác.
Người ta có thể thích
nhiều thứ, nhưng chỉ yêu
được một người". Khi
đứng dậy ra về, anh chợt
hỏi: "Em thích hoa gì?". Cô
nhìn anh lấp lửng: "Sở
thích cũng giống như
password, cần giữ bí
mật". Anh tự tin: "Anh sẽ
tìm ra password của
em". Không chịu nổi ông
sếp độc đoán, lúc nào
cũng buộc nhân viên làm
theo ý mình, cô nộp đơn
xin nghỉ. Gia nhập đạo
quân thất nghiệp, cô lại
bắt đầu những ngày tìm
việc như thuở mới ra
trường. Trong những lá
thư gửi cho anh, không
có dòng nào đề cập đến
tình trạng của cô. Cô
không muốn người khác
thương hại mình, dù đó
là người tin cậy nhất. Cô
tự tin đẩy cửa bước vào
phòng phỏng vấn. Trước
khi đến đây cô đã chuẩn
bị sẵn những câu trả lời
liên quan đến vị trí tuyển
dụng. Cô có chuyên môn,
thừa kinh nghiệm, lưu
loát ngoại ngữ. Nếu người
ta không chọn cô, đó là
do...mức lương đề nghị
quá cao. Tóm lại, cô đã
đặt ra tất cả những tình
huống giả định cho một
cuộc phỏng vấn. Chỉ có
một điều cô không ngờ,
người ngồi sau bàn phỏng
vấn là anh. Cũng như cô,
anh bật dậy: "Sao em lại
phải xin việc? Sao không
viết cho anh?". Nhưng cô
không còn đứng đó nghe
anh nói nữa. Cô quay
lưng, đi như chạy ra cổng.
Cảm giác giận dữ và thất
vọng xâm chiếm lấy cô.
Anh đã dối cô. Anh không
phải một nhân viên kế
toán bình thường mà là
sếp. Với những cô phụ tá
xing đẹp bao quanh, anh
đâu có thời gian để cô
đơn, lại còn chuyện yêu
biển nữa chứ. Dối trá. Chỉ
có những đứa con gái ngu
ngốc như cô mới đi tin lời
anh. Cô lấy di động ra, xóa
tên Phan đáng ghét. Vẫn
còn giận, cô mở máy
nhấp nickname yeubien
và "delete". Cô không
muốn nhắc đến con
người "hai mặt" này nữa.
Một tuần sau, công ty gửi
thông báo mời cô đi làm,
dù chưa qua phỏng vấn.
Cô biết lỳ do, anh đã can
thiệp vào chuyện này. Cô
cầm tờ giấy lên, xé như
người ta xé...thư tình.
Anh có quyền lực, nhưng
sẽ không điều khiển
được cô. Thêm một tuần
nữa, sau khi đã gọi
những cuộc điện thoại vô
ích, anh đến tìm cô. Trên
mạng, cô là một
nickname bí ẩn nhưng
trong hồ sơ, tất cả
những gì thuộc về cá
nhân đều phải rõ ràng. Cô
chỉ thắc mắc là trong
đơn xin việc có dán ảnh,
sao anh còn ngạc nhiên
khi nhìn thấy cô? Anh
ngập ngừng: "Chắc em
giận vì anh đã không
thành thật?". Im lặng.
"Anh rất thích biểnnên
chọn nickname Yeubien.
Những tưởng anh sẽ cô
đơn trên mạng mãi mãi
với cái tên lạc lõng này,
nhưng rồi em đã tìm đến
anh". Cô vẫn không nói gì.
"Anh ngại nói về bản thân
mình. Đã một lần thất bại
trong tình yêu, anh như
chim bị trúng tên. Anh sợ
những cô gái thực dụng
đến với anh", anh tiếp tục
độc thoại. Thấy cô làm
thinh, anh chuyển đề tài:
"Anh không trực tiếp tiếp
nhận hồ sơ. Trợ lý
chuyển cho anh những
thông tin cần thiết về
người được phỏng vấn.
Em có năng lực, đừng vì
giận anh mà bỏ lỡ cơ hội
làm việc". Anh thở dài
đứng dậy. Nói chuyện với
cô chẳng khác nào đang
nói chuyện với cái đầu gối.
Anh nhìn cô thật lâu
trước khi ra về: "Em hãy
đến cơ quan nhận việc.
Anh hứa sẽ không làm
phiền em". Cô ngồi lại, suy
nghĩ từng lời anh nói.
Công việc và tình cảm là
hai thứ tách rời. Cô không
thể vì giận một người mà
bỏ qua cơ hội. Hơn nữa,
không đi làm tức là muốn
tránh mặt anh. Cô không
có lỗi tại sao phải chạy
trốn? Sếp giữ đúng lời
hứa, không quấy rầy cô
trong giờ làm việc. Nhưng
vào buổi trưa, máy cô
thường hiện lên những
dòng tin nhắn yêu
thương: "Em ăn cơm
chưa? Trưa em nhớ nghỉ
một chút để giữ sức
khoẻ..." Bắt đầu ngày làm
việc, anh gửi cho cô
những hình ảnh vui nhộn.
Mỗi tối, anh đều nhắn:
"Chúc em ngủ ngon". Cô
vẫn giữ thái độ xa cách.
Một hôm, khi mang hồ sơ
trình ký, thay vì cầm giấy
tờ, anh lại nắm tay cô.
"Em tốt nghiệp đại học
Thủy sản, sao không
thấy ghhi trong lý lịch?",
anh hỏi. Cô ngây thơ: "Em
đâu có học trường đó".
Anh tủm tỉm cười: "Thấy
em cứ im lặng, anh
tưởng em từ...khoa nuôi
hến ra". Cô đỏ mặt rụt
tay lại, ôm luôn chồng hồ
sơ chưa ký bước đi, biết
rằng sau lưng mình, có
một ánh mắt đang nhìn
theo. Sinh nhật lần thứ
25, cô chỉ mời Ngọc. Hai
đứa vào quán cà-phê
quen thuộc, ngồi nghiền
ngẫm...sự cô đơn. Điện
thoại Ngọc reo. Nó vừa
bước ra cửa vừa nói với
cô: "Tao ra ngoài nghe
điện thoại, ở đây ồn quá".
Cô lơ đãng gật đầu, thả
hồn theo một bản nhạc
ưa thích. Giọng đàn ông
sau lưng: "Happy
birthday...". Không cần
quay lại, cô cũng biết là ai.
Quán ồn, nhưng tiếng anh
vẫn lắng đọng, dịu dàng:
"Thêm một tuổi, chúc em
thêm thành công, hạnh
phúc và luôn là cô gái
bướng bỉnh dễ thương
của anh". Kèm theo lời
chúc là 25 đóa cẩm
chướng rực rỡ nguyên
sơ, chỉ buộc hờ hững
một sợi lạt, đúng sở
thích của cô. Cô thốt lên:
"Ngọc nói cho anh biết?".
Anh nhìn cô thật nồng
nàn: "Anh hỏi Ngọc
password dẫn vào trái
tim em. Ngọc trả lời chỉ
cẩn gõ hai chữ cẩm
chướng". Cô để yên tay
mình trong tay anh, nghe
tiếng thì thầm: "Anh sẽ
xóa nickname Yeubien, vì
bây giờ anh không còn là
người cô độc...".

Back to posts
Comments:
[2012-06-30 17:03] viet hoang:

Bạn thực sự là một tay đua bẩm sinh thích chinh phuc dỉnh cao tri thức, bạn thực sự yêu thể thao ca nhạc và thích giao lưu bạn bè hãy vào http://vn-download.xtgem.com/ the gioi tro choi phần mềm di dong lien tuc update miễn phí 100% crack sms , thiên đường giải trí số một của giới trẻ. Là điểm đến giao lưu kết bạn của mọi miền tổ quốc http://vn-download.xtgem.com/ thế giới trong tầm tay bạn

[2012-05-29 15:18] Amwgj:

Hay phết


Post a comment

162441
Developer by kenpro
Suport: ZvaibuoiZ