Old school Easter eggs.
WelCoMe To My Site
Vì blog mới thành lâp nên luơng truyệm mình post còn ít mong mọi người ủng hộ.tks all

Thử thách tình yêu

ể My trả lời được câu
hỏi đó của mình,
Hoàng đã phải bày ra
một trò tưởng như
cũ rich, trước khi cậu
đi du học…
My cười gượng gạo,
cố chegiấu để Nhung
không nhận ra nụ
cười của nó hôm nay
“méo mó” như thế
nào. Nhưng My vẫn
đủkiên nhẫn để nghe
hết câuchuyện của
bạn nó.
-Mày à, tao hỏi thật…!
Nhung rụt rè.
-Cái gì? Nói nhanh
xem nào !
-Mày và Hoàng dạo
này thế nào?
- Thế nào là thế nào,
có gì đâu mà. Tao
chẳng chẳng liên lạc
lâu rồi. My nói như thể
nhân vật tên Hoàng
chẳng xuất hiện trong
cuộc sống của nó vậy.
- “Tao không biết
được, nhưng từ hồi
sinh nhật tao, tự
dưng…tao thấy Hoàng
hay quan tâm, hay gọi
điện nói chuyện..rồi
ngày nào cũng gọi…mà
từ hôm qua tao nhận
được tin nhắn này…
và tao nghĩ là tao cần
phải hỏi mày…”
Nhung kể ngập ngừng
nhưng câu chuyện đã
có vẻ thu hút My hơn
là đĩa xoài dầm ớt đỏ
choét trước mặt.
Nhung đưa máy cho
nó, lần mở trong
inbox, đó là những tin
nhắn của Hoàng.
“Nhung đừng nhắc
đến Myở đây, hôm nọ
Nhung cứ đẩy My
sang ngồi xe của
Hoàng, lúc ấy Hoàng
ghét My lắm. Người
mà Hoàng muốn chở
là Nhung cơ”.
“Nhung trả lời Hoàng
đi, tình cảm Hoàng
dành cho Nhung là
thật”
Nó cười, bởi vì nó biết
là Nhung đang nhìn
nó, nó đưa miếng xoài
vào miệng, nhai ngấu
nghiến.Cố tỏ ra cho
thật tựnhiên.
- Tao và Hoàng là
một đôi… mày sẽ
không sao chứ ?
- Tao thì liên quan gì
đâu.
- Ừ thế thì tao yên
tâm rồi.Nhưng mà
không sao thật chứ ?
- Thật..
* * *
Nó đạp xe về. Lòng
trống rỗng. Lúc đầu,
Nhung hẹn gặp, nó chỉ
nghĩ đó chỉ là mấy
chuyện nhí nhố
thường ngày của
Nhung. My không
nghĩ, không tin đó lại
là sự thật. Nhanh quá,
có lẽ nó bận rộn
quênHoàng mấy tuần
mà tất cảlại thay đổi
“chóng mặt” như thế.
Thực sự là nó shock,
nhất là Hoàng lại nói là
Hoàng ghét nó…
Hoàng với nó là bạn
thân từ cấp 2. Lớn
lên, hai đứa học khác
trường nhưng vẫn
thân thiết. Có một cái
gì đó hơn cả tình bạn
ở cả hai đứa nhưng
hai đứa vẫn “gan lì”
chẳng chịu nóira. Bạn
bè xung quanh
gánghép, Hoàng chỉ
cười,còn nó, phân bua
giải thích, nótự dưng
thấy ngại, rồi tự dưng
giữ khoảng cách với
Hoàng, thấy khó chịu
với những cử chỉ
quan tâm của Hoàng.
Hoàng hỏi tại sao ít
liên lạc, nó cáu kỉnh,
kêu bận, Hoàng gọi
điện nó giữ máy,
không nghe. Dần dần,
thấy những tin nhắn
hỏi han của Hoàng ít
hẳn rồi “lặn mất”. Và
cả hôm sinh nhật
Nhung nó đi cũng một
người con trai“lạ
mặt” chứ không phải
Hoàng, hôm đó gặp
nó “bơ” luôn Hoàng,
nó cố chứng tỏ cho
“bàn dân thiên hạ”
thấy là nó và Hoàng
“chẳng liên quan gì”
tới nhau…
Và bây giờ, khi chẳng
liên quan gì tới nhau,
nghe cái tin “sét
đánh” ấy, nó thấy nó
có cảm giác thật lạ,
Nó thấy nó như đã
đánh mất cái gì quan
trọng lắm, dường
như là rất đau xót
nhưng không diễn tả
đượcthành lời.
May mà Nhung cũng
không phải là đứa tinh
ý nên không nhận ra
thái độcủa nó lúc ấy,
mà nó, cũng thật tài
tình che giấu
bằngnhững nụ cười.
Nếu Hoàngchọn người
nào đó ngoài Nhung
làm bạn gái, đó là
chuyện khác, đằng
này, không phải ai mà
lại là conbạn thân từ
mẫu giáo của nó.
ĐAU!
Buổi tối ngồi vào bàn
học, những con toán
làm cho đầu óc nó rối
tinh rối mù lên.
Chuyện Nhung và
Hoàng, Hoàng và
Nhung làm nó chẳng
học được gì. Cầm
điện thoại, nó ngập
ngừng rồi quyết định
nhắn tin.
“Hoàng dạo này học
hành thế nào? Dạo
này lặn ghê thế?
He..he.Hôm nay gặp
Nhung..biết hết rồi
nhé!
Ngay lập tức có tin
nhắn gửi lại.
“Vẫn bình thường.
Tại My là người bận
rộn có quan tâm gì
đến bạn bè đâu. Biết
gì cơ chứ, có gì mà
Mychưa biết à?
“Không phải giấu... thôi
hôm nào 2 anh chị
“khao đi” nhé !”
“ok. Hẹn hôm nào đó
nhé…”
Nó thấy nó thật “ngu
ngốc”khi nhắn tin cho
Hoàng, cảm giác xa lạ
quá,chẳng thoải mái
chút nào. Nhưng đây
là điều mà My vẫn
muốn trước kia mà,
rằng Hoàng... chỉ là
một người bạn bình
thường của nó, nó đã
hiểu rồi, bình thường
có nghĩa là như thế
này, người bạn bình
thường thì My không
còn là vị trí số 1 nữa,
rằng người bạn bình
thường ấyrồi cũng
phải có…bạn gái.
Và bây giờ My lại thấy
hối hận vì đã mong
rằng Hoàng chỉ là một
người bạn bình
thường của My, nó
không muốn như vậy,
nó muốn Hoàng và nó
nhưtrước kia dù có bị
“hiểu lầm” đi chăng
nữa…
Mà My nghĩ lại rồi,
hình như nó cũng…
thích Hoàngthì phải.
Nhưng bây giờ chắc
ko còn là quan trọng
nữa. Khi mà Hoàng đã
có Nhung là bạn gái.
Dạo này, nó hay đi về
một mình, như chiều
nay, tự dưng cứ thấy
lòng cứ buồn rười
rượi. Không thể kể
được với ai, Nhung
người mà nó hay kể
cho nghe những
chuyện vui buồn của
nó. Chẳng lẽ, chẳng lẽ
bây giờ nó lại kể cho
Nhung nghe chuyện
nó…thích bạn trai
Nhung?
Đang đạp xe chầm
chậm, nó mải nghĩ
mà không nhận thấy
có ai đó đang đạp xe
phía sau.
“ Kettt..” Tiếng phanh
xe làm nó giật mình.
-Nghĩ gì mà gọi My
chẳng nghe thấy thế?
Hoàng vừa thở lấy
tay lau những giọt mồ
hôi lấm tấm trên trán.
-Nó bị bất ngờ trước
sự “xuất hiện” đột
ngột của Hoàng.
-Hả… à, tớ đang nghĩ
linh tinh..
-Nghĩ về tớ à? Hoàng
cười.trêu nó.
-Hoàng đi học sao đi
đường này?
-Tớ đón Nhung,
Nhung đi học thêm
Tiếng Anh…
-Thế à…
Nó còn biết nói gì kèm
theo một nụ cừời
“méo mó” nữa.
-Hình như lâu lắm
không nói chuyện với
My, nhỉ?
-Ừ, hình như thế,
Hoàng bây giờ cũng
có mối quan tâm khác
rồi chứ đâu phải My. -
Nó nói như hờn dỗi.
-À, thực ra tớ cũng
không hiểu tại sao khi
người ta có bạn gái
thì sẽ quên mấtbạn
thân.
-Tớ biết, dù sao thì
tớ cũng chỉ đứng thứ
hai sau Nhung.
-Cái đó thì… Cậu buồn
vì điều đó à?
-Cảm giác hơi khó
chịu, khimà tớ không
còn chút gì trong trái
tim người khác nữa…
Nó nói đến đấy rồi
đạp xe đi trước,
không nghĩ là nó có
thể nói những điều đó
dễ dàng như thế.
Những giọt nước mắt
tự dưng rấtnhẹ
nhàng rơi xuống. Mất
đi một thứ quan
trọng mà My không
biết.
Trước kia nó quên
mất, hoặc đã không
nhận ra sự có mặt
của Hoàng quan trọng
như thế nào. Không có
ai nhắc nhở nó nhớ
ăn sáng cho đầy đủ
nữa, chẳng có ai nhắc
nó đi ngủcho đúng
giờ, chẳng có ai hát
cho nó nghe lúc nó
nằm bẹp trên giường
vì những cơn sốt,
chẳng có aingồi nghe
nó khóc lóc chỉ vì con
Miu nhà nó biến mất,
cũng chẳng có ai để
cho nó “giận cá chém
thớt” nữa…
Nó đã coi tất cả
những điều nó được
nhận vô- điều- kiện từ
Hoàng, nhưng bây giờ
nó nhận ra tất cả
những sự quan tâm
của Hoàng đều xuất
phát từ trái tim, và
giờ..nó đã không còn
vị trí gì trong trái tim
Hoàng nữa…
Hoàng và Nhung đi
xem phim…
Hoàng và Nhung đi ăn
kem…
Hoàng và Nhung đi
mua đĩa nhạc…
Hoàng và Nhung…cùng
nhau làm tất cả
những việc ấy mà
không hề có nó.Nó bị
“bỏ rơi” thật sự rồi !
-Dạo này mày có
chuyện gì giấu tao
đúng không? Nhung
hỏi nó.
-Mày nghĩ là tao có
chuyệngì giấu được
mày à? (thực ra có
giấu nhiều chuyện lắm
J ) Nó tỉnh bơ.
-Dạo này thấy mày ít
nói chuyện với tao.
-Tao bận, mà mày
cũng có rảnh lúc nào.
-Ừ nhỉ..!
-Dạo này suốt ngày
mẹ mày bảo đi học
nhóm ở đâu đấy còn
gì !
-Hihi, tao sang nhà
Hoàng học đấy !
-Thế à…
-Hoàng học giỏi thật
mày ạ, tao sang học
mấy hôm mà môn
Toán khá hơn rồi
đấy !
-Thế à…
-Hoàng bảo ngày xưa
rủ mày học chung
nhưng mày không
học.
-Tao đâu có ngốc
Toán như mày.
-giờ tao chẳng sợ
Toán nữa
-Thế à…
-Mày cứ “thế à” tao
phát chán rồi đấy
-Tao mới là người
phát chán lên vì mày
và thằng Hoàng ấy!
-Cái con này..
My nói xong, lè lưỡi
chọc Nhung rồi đứng
dậy, kệ cho con bạn
đang có vẻ bực mình
với nó. Chẳng thèm
nhìn lại nữa, nó và cái
balo xanh biến mất
trên “con ngựa sắt
“(cũng xanh lè nữa)
* * *
Sinh nhật.
Nó nằm dài trên
giường, chẳng buồn
dậy. Điện thoại rung
bần bật suốt từtối
hôm trước, đầy
những tin nhắn chúc
mừng. Nó còn tâm
trạng nào nữa, năm
ngoái sinh nhật nó, có
Hoàng hát cho nó
nghe,năm nay, nó
nằm trên giường tự
“rên rỉ”…
Nó nghĩ, kiểu gì
Nhung cũng lôi Hoàng
đến nhà nó, lại phải
nhìn thấy đôi tình
nhân ấy, thêm bực
mình, nó tắt máy,
biến ra khỏi nhà trước
khi Nhung có ý định
đấy.
Dù sao, nó cũng thích
ở một mình, nó
chẳng thích cái cảnh
nó phải “toe
toét”cười trong khi
đang “chết từng khúc
ruột” như thế này.
-Mẹ! Nếu ai đến nói
con không có nhà.
Chưa kịp nghe tiếng
mẹ đáp lại nó đã biến
khỏi nhà. Nó tự dưng
muốn đến một nơi…
Hiệu sách cũ này, lâu
rồi nó không đến,
đúng hơn thì lâu lắm
rồi nó không cùng
Hoàng đến đây, chủ
hiệu sách này là một
ông già có gọng kính
to và máitóc trắng
tinh. Nó đến, ôngbỏ
tờ báo đang đọc
xuốngbảo nó.
Ông nhớ cháu hay
đến mua sách cùng
một cậu nữa.
Vâng ạ, nhưng bây
giờ chỉ có mình cháu…
bạn ấy có người khác
đi cùng rồi ạ…
Cái bọn trẻ con
này..thật rắc rối…
Vâng… Nó nhún vai
Hôm trước cậu bé ấy
cũng đến đây, nhưng
cũng đến một mình
chứ không phải đi
cùng người khác như
cháu nói.
Sao ạ? Bạn ấy cũng đã
đếnđây ạ?
Ông nhìn nó cười đáp
lại, lục trong ngăn tủ
lấy cho nó một cuốn
sách rồi đưa cho nó,
kẹp giữa cuốn sáchlà
một bức thư. Những
dòng chữ cứng như
que củi thân thiết ấy…
“ Tớ biết là thề nào
cậu cũng đến đây, cậu
quả thật “gan lì” .Bọn
mình đã hứa sẽ chỉ đi
cùng nhau đến hiệu
sách này cơ mà? Tớ
không biết cậu đã
nghĩ gì về tớ, và tớ
ở vị trí nào trong trái
tim cậu cả, một
người bạn thân bình
thường, hay chút gì
hơn thế..? Tớ cũng
chẳng có nhiều thời
gian để cho cái đầu óc
“ngốc nghếch” của
cậu tự nhận ra tớ
quan trọng như thế
nào đâu. (Tớ sắp đi
Anh, cái học bổng cậu
thách thức ấy, tớđã
giành được rồi!) Và
tớ phải nhờ đến
Nhung…Vậy thời gian
qua có đủ cho cậu
nhận thấy tớ ở vị trí
nào trong trái tim cậu
chưa ?”
Nước mắt nó tự rơi
xuống từ lúc nào, ông
già lại nhìnnó cười.
gấp thư lại, lấy tay
gạt nước mắt, nó nở
một nụ cười, không
quên nói một câu cảm
ơn. Nó leo lên xe,
phóng đi. “Nhanh lên,
cậu có 15 phút kể từ
lúc nhận được thư
này, tớ sẽ không
chấp nhận cái kẻ mà
mặt mùi “tèm lem”
nước mắt đâu đấy…!

Back to posts
Comments:

Post a comment

172442
Developer by kenpro
Suport: ZvaibuoiZ