Nhỏ ! Nhỏ thường cằn
nhằn anh giống cây
xương rồng khô khan
và đầy gai, nhưng nhỏ
nè, mỗi khi xương
rồng nở hoa thì quí
lắm đấy. Anh chẳng
biết viết thơ hay làm
văn để tặng nhỏ. Anh
chỉ thích Toán, Anh
Văn, Vi Tính…thôi.
Không biết từ trước
đến nay, nhỏ nhận
được bao nhiêu “tác
phẩm” của mấy gã
trồng si theo nhỏ
nhỉ ? Có lẽ anh thiếu
lãng mạn thật, anh
chỉ thích những thứ
rõ ràng, logic và có
thể chứng minh một
cách chắc chắn. Viết
thơ, phổ nhạc thì anh
mù tịt, anh chẳng biết
nói sao cho nhỏ hiểu
lòng anh bây giờ. Thôi
thì, để anh làm một
bài toán chứng minh
cho nhỏ rõ tình cảm
của anh nhé!
Bài toán tình yêu
Đề bài : Anh là X, nhỏ
là Y, với phép tính Yêu
và Không Yêu, hãy
chứng minh định lí
sau : X yêu Y và Y yêu
X là đúng và chỉ có
thể tồn tại một cách
duy nhất.
Giả thiết 1 : X yêu Y
Chứng minh: Để
chứng minh là anh
yêu nhỏ thì anh có vô
khối bằng chứng lẫn
ví dụ.
Này nhé, từ thuở mới
biết nhỏ thôi, anh đã
phải đợi không biết
bao nhiêu ngày và
mất không biết bao
nhiêu đêm để nghĩ ra
một lá đơn xin làm
quen gửi nhỏ. Nếu anh
chỉ giỡn chơi cho vui
thì anh đã làm quen
nhỏ ngay từ lúc đầu
rồi. Nếu anh chẳng “có
gì” với nhỏ thì anh
đâu phải hồi hộp
ngóng thư thư nhỏ
trả lời đến như vậy.
Nhỏ thấy chưa, chỉ
bước ban đầu thôi
mà làm kẻ lạnh lùng
với trái tim bằng đá
như anh phải nao
núng không ít. Cái
ngày nhỏ cười cười
chấp nhận, mắt nhỏ
long lanh đến lạ kì,
may mà anh còn “nhớ
lối đi về”, nếu không
chắc gia đình phải
đăng báo “Tìm người
lạc”. Nhỏ thấy chưa,
như vậy cũng đủ thấy
tấm thịnh tình của
anh dành cho nhỏ rồi .
Nếu anh không yêu
nhỏ, anh chẳng thể
nào đứng trước
trường chờ nhỏ tan
học về. Thuở ấy, anh
chúa ghét mấy đứa
con trai đứng đực
mặt ra mong ngóng,
trông thật chẳng
khác gì mấy thằng
ngố. Anh vẫn cười
thầm: “Đàn ông đàn
ang thì phải khí thế
lên, ai đời chỉ vì một
người phụ nữ.”
Nhưng ôi chao, anh
hùng không qua ải mĩ
nhân, bây giờ anh lại
cam tâm tình nguyện
làm một thằng dở
hơi như thế. Dù biết
chưa đến giờ, anh
vẫn nôn nóng tới
sớm rồi đứng đợi, chỉ
sợ ra trễ, nhỏ theo lũ
bạn đi mất. Mong là
nhỏ sẽ không cho anh
là thằng ngốc, nhỏ
nhé.Có khi nhỏ giận
không thèm nói
chuyện với chuyện
với anh, mới vài ngày
thôi mà anh đã thấy
thời gian sao dài dằng
dặc, vào sở làm mà
lòng như lửa đốt, đến
nỗi mấy đồng nghiệp
cứ phải thì thào: “Mày
làm sao thế ?”
Biện luận:
“Tình yêu là mù
quáng”. Không, anh
chẳng thích làm gã
thầy bói mù đoán già
đoán non tình yêu của
chúng mình. Mắt anh
còn tốt lắm, và để
thấy rõ nhỏ hơn, anh
còn gắn thêm hai
miếng kính dày cộm,
to chảng. Anh không
dám thề non hẹn biển
như một kẻ khoác lác,
anh cũng không muốn
nói vòng vo quanh co
đầy ẩn dụ ngụ ý để
nhỏ rối tinh rối mù lạc
vào mê hồn trận thì
tội nghiệp. Anh chỉ có
thể rõ ràng, ngắn gọn
và súc tích y như một
bài toán logic : Anh
yêu nhỏ.
Giả thiết 2 : Y yêu X
Chứng minh: Đặt
mình vào chỗ ngồi của
người khác để suy ra
người ta nghĩ gì quả
thật là một điều
không đơn giản.
Nhưng vì nhỏ, anh sẽ
cố gắng làm mọi thứ
trở nên dễ hiểu nhất
mà anh có thể.
Nhỏ có thể đang cong
môi, lừ mắt bảo rằng,
làm quen thì nhỏ cũng
có cả khối người, nhỏ
cũng đồng ý cả chục
mạng, chứ đâu có
riêng gì anh. Ừ, cho là
vậy đi, thế tại sao
nhỏ không trả lời
ngay, mà để đến cả
tuần sau, anh năn nỉ
mãi mới cho gặp mặt.
Định cho anh đau tim
chắc ? Vậy là nhỏ
cũng coi anh “đặc
biệt” hơn người khác
một chút rồi. Nhỏ sắp
kêu: “Con gái phải làm
giá chứ sao!” Ừ, cho
là vậy đi, sao khi anh
nắm tay nhỏ hỏi:
“Chịu không?”, mặt
nhỏ đỏ hồng lên, chỉ
cười cười mà không
nói gì? Nhỏ lại sắp
bảo: “Thì con gái phải
mắc cỡ chứ sao?” Ừ,
cho là vậy đi, sao mấy
thằng “ôn con” ở
trường xếp hàng chờ
đón nhỏ về, nhỏ
ngúng nguẩy lắc đầu
mà chỉ bẽn lẽn lên xe
anh ngồi? Nhỏ chắc
đang bặm môi la: “
Tại anh lớn hơn,
chững chạc hơn nên
đáng tin hơn.” Ừ, cứ
cho là vậy đi, sao nhỏ
cứ chịu khó viết thư,
chép thơ, gửi nhạc
cho anh làm gì nhỉ?
Mà toàn thơ tình
không mới…ác chứ !
Nhỏ biết anh khô
queo, cứng như đá,
chì như thép, vậy mà
còn đưa toàn mấy
thứ “ướt nhẹp”. Sao
nhỏ không làm thế
với mấy “ôn con”
trong lớp nhỉ ? Chết
thật, lần này anh
không suy ra nữa
đâu, để tự nhỏ nghĩ
đi nhé !
Ngày 8-3, ngày
Valentine, nhỏ hí
hửng khoe anh nào
hoa, nào quà, nào
thiệp, cùng “những lá
thư tình hay nhất thế
giới”. Quen nhau gần
một năm trời rồi, vậy
mà anh vẫn tay
không, tỉnh bơ ngồi
uống nước mía cạnh
nhỏ, chả phản ứng gì
sất. Không biết ai tự
dưng hờn mát thế
nhỉ? Úi dào, anh đâu
có dễ sập bẫy nhỏ
như vậy? Cái kế
“khích tướng” này
xưa còn hơn ….Trái
Đất. Ai bảo con trai
không được làm giá?
Nôn nóng quá nhỏ
chạy mất tiêu thì
sao ? Nhỏ định chọc
cho anh ghen chết
đấy à? Đừng hòng
nhé. Ôi nhỏ ơi, anh là
“người lớn”, chơi với
nhỏ anh thành “con
nít” một chút. Còn lũ
“ôn con” trong
trường chỉ là đám
con nít tập làm người
lớn. Người lớn đã
từng làm trẻ con, cho
nên trường hợp anh
chấp nhận được, còn
đám con nít mới nứt
mắt hỉ mũi chưa sạch
mà học đòi, thế là
hỏng ! Khi nào rảnh,
anh sẽ viết thêm cho
nhỏ một bài chứng
minh lí luận đầy đủ về
lũ ranh ấy cho chúng
biết thế nào là lễ độ !
Biện luận:
Những gì nhỏ dành
cho anh, chậc, anh
“cảm kích” lắm lắm.
Từng ấy ví dụ thôi
anh cũng đủ hiểu lòng
của nhỏ rồi. Úi dào,
nhỏ mắc cỡ không
dám nói ra, thôi thì để
anh nói giùm nhỏ nhé.
Chà, không được, nói
lớn quá người ta biết
thì nhỏ đỏ mặt, vậy
anh nói khe khẽ vừa
đủ chúng mình nghe
thôi nhỏ nhé: “…” Ui
da, đừng có ngắt anh,
đau lắm, tội nghiệp!
Từ (1) và (2) =>
Giả thiết 3 : X yêu Y và
Y yêu X. Chúng ta yêu
nhau
Chứng minh: Nếu giả
thiết này thành sự
thật thì … ôi chao, còn
gì hạnh phúc
bằng .Nhỏ còn bé lắm,
nhỏ còn đi học, hồn
hiên và ngây thơ.
Thỉnh thoảng, nhỏ
bỗng thành người
nhớn, nghiêm nghị và
sâu sắc khiến anh
phải ngạc nhiên. Dù
sao đi nữa, trong anh,
nhỏ luôn là nhỏ bé
bỏng và đáng yêu.
Anh yêu mái tóc nhỏ
nên anh đã phải đi
lùng cái kẹp tặng nhỏ
dù một thằng đàn
ông như anh chẳng
ưa gì chuyện sắm đồ
con gái. Anh yêu đôi
mắt tinh nghịch, lí lắc.
Anh yêu cả cái nhìn
mơ màng dù với cặp
kính mà nhỏ ghét.
Anh yêu cái mặt nhăn
nhăn như… con khỉ khi
nhỏ giận. Anh yêu luôn
cả tính xấu của nhỏ vì
tình yêu phải bao
dung và độ lượng.
Còn nhỏ, khi vui nhỏ
tìm đến anh chia xẻ,
nụ cười lúng liếng của
nhỏ làm đời anh thấy
tươi đẹp hơn. Lúc
buồn, nhỏ cũng thỏ
thẻ tâm sự rồi hỏi
anh gỡ mối tơ lòng.
Bên nhỏ, anh thấy
mình cũng quan trọng
hẳn lên, và anh cố làm
tốt mọi thứ hơn để
xứng với tình cảm
của nhỏ. Nhiều lúc nhỏ
giận lẫy bảo anh vô
tình, chẳng quan tâm
khi mấy ngày im bặt,
chẳng hỏi thăm.
Không có đâu, anh
luôn nhớ nhỏ, anh chỉ
bận đi làm thôi. Nhỏ
thấy đó, anh phải làm
tốt công việc của
mình thì mới ra oai
với nhỏ được chứ.
Anh còn phải kiếm
tiền để có dịp mua
quà, dẫn nhỏ đi chơi,
đi coi xi nê… Nhỏ thấy
chưa, anh cũng có
trách nhiệm lắm chứ,
anh chả thích ăn
không ngồi rồi, đi tán
gái cho vui. Anh có
nghĩa vụ lo lắng cho
tương lai và chuyện
học của nhỏ nữa, anh
chả muốn vì mải vui
nhỏ quên mất học bài.
Nếu thế thì anh quả
thật đáng trách lắm.
Biện luận:
Có thể anh yêu nhỏ
nhiều hơn là nhỏ yêu
anh. Thế cũng được,
quan trọng là Chúng
ta yêu nhau. Yêu anh,
nhỏ vừa được yêu
nè, vừa được chiều
nè, vừa có vệ sĩ, tài
xế và cả thầy giáo
nữa. Thấy không, nhỏ
“lời to” đấy nhé. Còn
anh, chỉ cần được nhỏ
yêu, vậy là quá đủ rồi.
Giả thiết 4: X không
yêu Y và Y không yêu
X
Chứng minh: không
tìm ra
Biện luận:
Một giả thiết cực kì
vô lí . Anh đã gặp qua
khá nhiều bài toán hóc
búa trong đời, nhưng
đây là một câu đố lạ
lùng nhất anh từng
gặp. Mọi lần, nếu
không tìm được một
đáp số khả thi, anh sẽ
ghi vào phần lời giải
rất ngắn gọn: CTMB
=> Có Trời Mà Biết.
Nhưng nhỏ à, giả thiết
này có lẽ trời cũng
không trả lời nổi, vì nó
sai ngay từ giả thiết,
vậy thì còn chứng
minh cái quái gì
nữa.Chắc nhỏ đang
nhắc chừng anh, hình
như thiêu thiếu cái gì
phải không? Anh biết
rồi, nhỏ đang bảo còn
hai giả thiết nữa mà
anh quên. Anh chẳng
quên đâu, anh chỉ
thấy chúng không cần
thiết thôi. Nhưng để
chiều lòng nhỏ, anh nói
nhỏ nghe nhé.
Giả thiết 5: Y yêu X và
X không yêu Y
Thật không căn cứ,
không nguyên do,
hoàn toàn vô lí ! Nếu
nhỏ yêu anh thì lí nào
anh lại không yêu nhỏ
được cơ chứ ? Giả
thiết này cũng sai lầm
ngay từ đầu rồi,
chẳng cần chứng
minh nữa.
Giả thiết 6: X yêu Y và
Y không yêu X
Nhỏ ơi, nếu quả thật
có một giả thiết như
vậy tồn tại, anh
không đủ can đảm lẫn
tâm trí để chứng
minh nữa. Anh tìm
mãi không ra một
bằng chứng nào để
nói nó là sự thật. Trời
sinh ra mỗi người đàn
ông và lấy cái xương
sườn của họ để làm
nên người phụ nữ.
Nhỏ chính là cái
xương sườn huyết
thống ấy. Nếu nhỏ từ
chối mà phụ lòng chúa
trời, có lẽ anh sẽ chết
vì một cái xương
sườn ngoại đạo. Chắc
chắn nhỏ không nỡ
nhìn một kẻ yêu mình
phải chết thảm
thương như thế chứ?
Vậy thì, chúng ta hãy
dẹp luôn cái giả thiết
“mắc toi” này đi, nhỏ
nhé !
Kết luận: Nhỏ ơi,
chứng minh nhỏ nghe
vậy là đủ rồi, thôi tụi
mình cứ tự kết luận
với nhau đi, nghen
nhỏ !
Hàng cây trước mắt
vẫn không phải hàng
cây của anh và em.
Em cũng đã biết con
đường dài như vô tận
vẫn có điểm tận cùng.
Nhưng em vẫn giữ
thói quen đi thật
chậm, để không qua
hết con đường quá
nhanh, để tán lá xanh
lấp lánh bóng nắng kịp
vươn lên tóc. Em
không buồn. Lòng
không rộn rã. Chỉ nhớ
bàn tay anh rất nhiều
Giây phút đứng lặng
trước hàng cây ấy,
em thường bấm số
điện thoại của anh.
Tiếng nhạc chờ quen
thuộc của bài Niệm
khúc cuối vang lên:
“Dù cho mưa, tôi xin
đưa em đến cuối cuộc
đời…”. Em vội vàng
tắt máy, suýt bật
khóc, thầm nghĩ: "Sao
lại có hai hàng cây
giống nhau đến vậy?
Sao em lại cách xa
anh đến nửa vòng trái
đất?".
Mùa đông ba năm
trước, anh thích nắm
tay em thả bộ thật
chậm dưới hàng cây
giống hàng cây nơi
đây. Anh không nói
nhiều nhưng em vẫn
thấy lòng rộn rã, rất
bình yên. Em thường
tự hỏi: "Con đường
này sao dài thế? Đến
bao giờ mới thấy
điểm tận cùng?".
Chúng mình hay ngồi
trên chiếc ghế đá giữa
hai cây rất to. Anh
một đầu dây
headphone, em đầu
dây còn lại, cùng nghe
bài Niệm khúc cuối từ
điện thoại của anh.
Mỗi lần đến câu: “Dù
cho mưa, tôi xin đưa
em đến cuối cuộc
đời", anh lại ngân nga
hát và vuốt tóc em
rất nhẹ… Em không
nhớ mùa đông năm
đó có lạnh không,
nhưng ghế đá có anh
rất ấm.
Dù cho mưa, tôi xin
đưa em đến cuối cuộc
đời.
Không cho anh nghe
nhạc nữa, em lấy điện
thoại của anh chụp
hình, nghịch ngợm.
Chụp hai đứa cười
toe toét dưới một
trái tim vẽ bằng tay
anh và tay em. Chụp
anh ngố đang cau
mày đọc sách rất
chăm chú. Chụp
những tán lá xanh lấp
lánh bóng nắng. Chụp
một em bé rất xinh
cầm bong bóng đi
ngang chỗ chúng mình
ngồi…
Thỉnh thoảng anh càu
nhàu: “Hễ chút lại lôi
điện thoại ra chụp”.
Em luôn cười hì hì:
“Để làm kỷ niệm. Dễ
thương mà anh!
Thêm một tấm nữa
nha!”.
Vậy là đã ba mùa
đông. Em một mình,
không anh.
Thỉnh thoảng, em
ngồi trên chiếc ghế đá
giữa hai cây to. Không
ngồi ở giữa mà luôn
chừa một phần bên
trái, luôn chừa một
dây headphone bên
trái cho anh và luôn
lướt nhanh qua câu
hát: “Dù cho mưa…”
để chờ nghe anh hát.
Em đã ngồi hết thảy
ghế đá của con
đường ấy. Không có
chiếc ghế nào ấm cả
anh à. Trời càng lúc
càng lạnh…
Em cũng không chụp
hình bằng điện thoại
nữa. Mỗi lần chuẩn bị
mở điện thoại để
chụp hình, em lại nhớ
đến tấm ảnh cuối
cùng anh và em chụp
chung. Anh đang vòng
tay ôm em từ phía
sau rất chặt, có một
vệt nắng giữa anh và
em tạo thành đường
chéo màu vàng nhạt
óng ánh… Lúc đó anh
hát rất khẽ: “Tôi xin
đưa em đến cuối cuộc
đời”. Ừ, sẽ không có
kỷ niệm nào đáng
nhớ hơn kỷ niệm đó.
Em đóng điện thoại,
thôi không chụp nữa.
Anh sẽ lại bảo em
ngốc cho xem? Ừ thì
đúng là em ngốc mà!
Ngốc vì đã lén lấy
trộm điện thoại của
anh đem sang tận
đây. Ngốc vì cứ vài
ngày lại gọi điện, nhắn
tin cho anh những
điều vụn vặt. Ngốc
nhất là đã lặng yên
khi để lại vòng tay
anh buông lơi, bước
đi theo tiếng gọi của
những ước mơ riêng.
Vì hoài bão của em
quá lớn. Vì em mong
được lớn lên, được
trưởng thành khi em
xa anh.
“Mùa đông rất đẹp” -
em từng khoác tay
anh reo vang câu nói
ấy. Bây giờ em đã
nghĩ lại: “Mùa đông
chỉ đẹp khi em có anh.
Em cũng không muốn
làm người lớn nữa.
Một năm nữa em sẽ
về. Nơi cuối con
đường, anh vẫn đợi
để ôm chặt em vào
lòng, phải không
anh?".